Bài quan tâm
| Khi gần đến chân cái gò mà các nhà thi sĩ xưa kêu là núi Nùng , một chàng nhớn nhác vừa đi vừa nhìn những người qua lại , vô ý đâu sầm vào Lộc. |
| Một lát sau , ông lão bộc đi theo Mai , rẻ vào một cái ngõ , qua một cái cầu nhỏ làm bằng hai tấm ván bắc qua rãnh nước bùn , mà Mai kêu là sông Tô Lịch khiến cho ông lão phải mỉm cười. |
| Giá như đó là những con mẹ che dù đầm từ ngoài tỉnh chạy vào , luôn mồm kêu là không có nước ngọt tắm , không có nước đá uống thì là chuyện dĩ nhiên , không nói làm gì. |
| “Trái ấy là trái bồ quân em đương nhấm nháp đó , em ! Có nơi gọi là bồ quân , có no kêu là là hồng quân , nhưng chính tên nó là phù quân , vì nhà vua nhớ lúc bị vây , có loài chim đem loại trái cây này để cứu , nên gọi như thế để kỷ niệm một thứ quả đã cứu vua chúa và quân quan thoát nạn”. |
| Mà không phải tôi chỉ phản khoa học như thế mà thôi đâu : rượu nếp ăn rồi , tôi lại thích ăn liền roi mện – Hỡi ơi , mận Thất Khê to bằng quả đào , cắn một miếng ngập răng mà ngọt , dám chắc không có thứ mận Đà Lạt nào sánh kịp ăn luôn cả một vốc nhót cho nó đau bụng luôn đi , nhưng năm nào cũng “giết sâu bọ” như thế , tôi chẳng thấy đau bụng bao giờ hết ! Chính vì “được trời thương " như thế cho nên ở giữa cái thời buổi mà người kêu là là “thời buổi hoả tiễn” này , nằm ở cái rốn Sài Gòn mà bài hát ca ngợi là “đẹp quá” , tôi vẫn hủ hoá nhằm ngày tết mùng năm thì cứ “giết sâu bọ” như thường – bất di bất dịch ! Ở đây , tôi giết sâu bọ bằng uýtky , mạcten , rượu Minh Mạng nhắm với củ kiệu , mãng cầu , khế xanh , cốc tím , xoài ang ca , vú sữa. |