Bài quan tâm
| Hai năm xa cách đã đủ làm phai nhạt sự nhớ nhung : Tuyết chỉ còn để lại bên lòng chàng chút kỷ niệm êm đềm như hương thuỷ tiên đượm mùi chè ướp , xa xăm như tiếng đàn nghe trong giấc mộng , không ai oán , tựa giọng cười vui tươi bên lò lửa đối với người khách qua đường... Hai năm ! Hai năm không tin tức... Không một bức thư ! Hay Tuyết chết ? Cái ý nghĩ Tuyết chết khiến Chương buồn rầu , ngậm ngùi thương kẻ phiêu lưu trên con đường mưa gió. |
| Bông hoa ở trong vườn , ai nỡ cấm khách qua đường ngắm ngía ? Song đối với Minh thì Văn nào có phải là khách qua đường. |
| Vì không những tường thấp , mà nhiều chỗ lại bỏ hổng như để mời khách qua đường bước lên chơi. |
| Tự dưng Bụt hiện lên làm một người khách qua đường dừng lại hỏi anh : " Con làm sao mà khóc? ". |
| Phía trước mõm ngựa có hại tảng đá lớn , người dân bảo : Đấy là gan ngựa vì con ngựa bị giết ! Mình ngạc nhiên hết sức , chẳng lẽ đây là núi Sóc Sơn , nơi Thánh Gióng cưỡi ngựa bay thẳng lên trờỉ Vô lý lắm , và vì sao con ngựa lại bị giết? Con ngựa đá vẫn nằm ở đấy , góc một nương sắn và lạnh lùng nhìn khách qua đường . |