Bài quan tâm
| Quang tươi cười bắt tay Trương hỏi : Đi đâu mỉm cười vui vẻ thế ? Trương rút khăn lau nước mắt nhưng Quang cho rằng chàng lau nước mưa : Vui vẻ quên cả đi trời mưa thì hẳn là bị rồi... Bị gì cơ ? Bị... yêu cô nào rồi chứ gì : Đúng không ? Quang chỉ tay sang một hiệu cao lâu ở bên kia phố : Ta sang đấy đi. |
| Trương rút khăn lau tay , lau trán nhưng một lúc sau trán và tay ướt đẫm. |
| Cụ chánh nhìn Loan , rút khăn lau các chén uống nước , dáng dấp nhanh nhẹn , vui vẻ. |
| Chương ngẫm nghĩ một lát rồi thở dài , bảo Tuyết : Nếu anh đã có hạnh phúc được là người chồng thứ nhất của Tuyết thì có lẽ đời Tuyết không đến nỗi như ngày nay nhỉ ? Tuyết quay đi , đưa khăn lau ngầm hai giọt lệ. |
| Tuyết cười như nắc nẻ , vờ bẽn lẽn lấy khăn lau tay , bảo Chương : Ở nhà quê sung sướng lắm , mình ạ. |