Bài quan tâm
| Ai mới thực sự là chủ của cái bàn đã gãy mất một chân đó ? Con heo nái vú viếc bèo nhèo này là của ai ? Cái bình trà sứt vòi lăn lóc nơi gốc gạo là của ông Ất hay của bà Giáp ? Lại thêm việc cứu đói cần kíp trong lúc tiếng trống quân phủ bên kia cầu Phụng Ngọc cứ đổ từng hồi nhắc nhở hoặc dậm dọa ! khối lượng công việc chồng chất cả lên vai hai thanh niên chủ chốt của toán nghĩa quân tiền phương là Mẫm và Huệ. |
| Và niềm vui cũng tăng dần với khối lượng công việc. |
| Chưa hết. Sau khi đã làm xong một khối lượng công việc khổng lồ (khối lượng của một viện hàn lâm , ý của Tố Hữu) lại còn phải lo đăng tải , giới thiệu , liên hệ với người này để in , nhận lời người kia đi nói chuyện , làm sao cho thiên hạ "mục sở thị" cái tài đô lực sĩ của mình nữa chứ |
| Trong 9 năm kháng chiến (1946 1954) , do thiết bị , hàng hóa quân sự của quân đội Pháp vận chuyển bằng ô tô từ Hải Phòng về Hà Nội với khối lượng quá lớn làm cho cầu có nguy cơ không cân nên người ta đã thay đổi chiều đi về hai bên cho cân , vì thế ngày nay chiều đi từ Hà Nội bên tay trái và về bên tay phải. |