Bài quan tâm
| BK Ai về nhắn nhủ ông câu Cá ăn không giật , để lâu mất mồi Mất mồi này ta câu mồi khác Cá biển nhiều xao xác thiếu chi. |
| Cái quạt hoa che dấu những cái liếc mắt đĩ thõa... Còn gì nữa... Trời hỡi ! Cái gì đẩy ta đến tận bờ vực của phạm thượng thế này ! không giật mình dừng lại kịp , ta sẽ lạc về đâu ? Chỉ vì giận tên Trương Tần Cối , uất cho cái chết thảm của bạn và cuộc đời long đong bấy lâu mà ta nghi ngờ đến cả chân lý vĩnh cửu , quật đổ nhân nghĩa hay sao ? Lớp học im phăng phắc. |
| Màu hoa thuần khiết trắng trong khiến Dịu , trong một phút giây nào đó , như thấy nụ cười sáng lấp lóa của Bằng phía sau rặng chuối trổ buồng nặng trĩu , hay bên khóm ớt chỉ thiên lập lòe quả đỏ... Nếu không phải vì đôi bồ câu trên cây trứng gà tự nhiên vô duyên vô cớ gù lên mấy tiếng thảng thốt , Dịu sẽ không giật mình mà nhận ra chỉ còn lại một mình cô trong căn nhà im ắng. |
| Nhưng lạ thay , lần này con Thúy không giật mình gọi chị gì cả mà sao chị cứ nhấp nhứ bàn chân chưa muốn đặt xuống phiến đá bên dưới. |
| Chị Dung… Còn anh Hoàng? không giật mình , cũng không tỏ ra lúng túng , Dung nhẹ gật đầu. |