Bài quan tâm
| Chính ông , từ nay mà đi , chắc là không đủ tư cách gì nữa , không có thế lực để khu xử một việc gì nữa , ông phó mặc mọi việc cho thiên địa quỉ thần : cũng như một người mù lòa đứng bên vệ đường giơ tay ra kêu gọi người dắt làm phúc , người ta dắt , ông thì đành liều nhắm mắt đưa chân... Còn cái việc người ta sẽ đưa ông đi đâu , ông chưa cần hỏi đến vội. |
| Ngày nay chẳng may xảy ra những nông nỗi thế này mà anh lại còn có lòng thủy chung như nhất , lại khu xử cho như thế thì cũng là phúc cho thầy lắm. |
| Nhưng mà liệu Long có cam lòng và vui lòng cưới con gái ông về làm vợ không? Liệu Long có đi chịu được rằng vợ nó lại có sẵn trong bụng một đứa con , không do huyết mạch của nó không? Nếu nó vẫn lấy như đã nói , nó sẽ để dành cho cái thai trong bụng kia , đứa con của kẻ tử thù với nó , một cái số phận như thế nàỏ Liệu nó có lấy thật không? Hay nó thay lòng đổi dạ? Giá nó không giữ được lời hứa đó là quyền của nó thì nó sẽ khu xử cho con Mịch gì nữả Hay nó sẽ không cưới con Mịch về nữả Có hay không? Ai đã chắc rằng có? Ai dám bảo rằng không? Thế rồi sự thể sẽ xoay ra như thế nàỏ Ngần ấy cái dấu hỏi vẫn không thôi kéo lần lượt nhau đến quấy rầy ông đồ Uẩn... Chính ông , ông đem những câu hỏi kia ra để tự bắt mình phải giải quyết , ác nghiệt như một ông quan chấm trường , đương có điều gì bực mình , nên trút cả sự tức tối trong lòng vào một thí sinh cũng lại là chính ông ! Mịch ơi ! ... Ơi Mịch ! Dạ Lên đây thầy hỏi. |
| Ông Long đã cho tôi khu xử , vậy tôi khu xử như thế. |
| Sau khi thấy nói rằng Long đã cho người ta toàn quyền khu xử mọi việc , ông đồ đáp đại khái : "Vâng , nếu chính cậu Long cậu ấy đã chán con bé cháu thì hẳn là nó phải lấy người khác. |