| kinh thi |
Tên một pho sách vốn là những câu ca-dao ở nơi thôn quê và bài hát từ triều nầy qua triều kia về đời Thượng cổ bên Tàu gom góp lại: Kinh-Thi sưu chép lại từ đời Thương, Chu vào khoảng thế kỷ thứ XII đến VI trước kỷ-nguyên. Nguyên Kinh-Thi có gần 3000 thiên (bài thơ) đến đời đức Khổng-tử thì ngài chỉ chọn lấy hơn 300 thiên, trong ấy chia ra bốn phần chính gọi là Quốc Phong có nghĩa là các bài hát làm rung động người ta như gió làm rung động các vật, Tiểu-Nhả, gồm những bài hát trong triều-đình, Đại-Nhã gồm những bài hát dùng trong các lễ-lược quan-trọng khi thiên-tử họp các vua chư hầu hay cúng tế ở tôn miếu, và Tụng, gồm những bài hát khen tụng các vua đời trước. Hầu hết thơ trong Kinh-Thi đều viết theo thể 4 chữ, thỉnh thoảng có thể 3 hoặc 5 chữ. Đối với các thi-nhân Tàu, Kinh-Thi là một nguồn thi-hứng vô tận nó là lối thơ bình dân mô-tả những tính-tình chất phác của dân chúng, nỗi lo buồn, sợ sệt, phẩn uất, vui sướng từ đời nầy qua đời kia. |