Bài quan tâm
| Chính ! Đời khổ sở lắm , lấm bùn , khốn nạn là đời một nhà chân thi sĩ... Rồi tiếng cười khô khan , Tuyết tiếp luôn : Vâng , em thật là một nhà thi sĩ , kể cái đời em cũng là một bài thơ tuyệt tác rồi... Sáng hôm nay , trong lúc người ta vui mừng chào đón xuân , trong lúc người ta sum họp một nhà , cha , mẹ , anh , em đông đủ thì ngoài đường phố vắng , lang thang , thất thểu một tấm linh hồn phiêu bạt... không cửa , không nhà , không thân , không thích , không một chút tình thương để thầm an ủi... Giòng châu rơi lã chã , Tuyết vẫn cười : Có phải thế là làm thơ không anh ?. |
| Chàng ngó thiếp rưng rưng hột luỵ Thiếp trông chàng lã chã châu rơi Nguyện cùng chứng có đất trời Giúp chàng đi thú cho rồi hạn vua. |
| Chàng nhìn thiếp rưng rưng hột luỵ Thiếp nhìn chàng lã chã hột châu Mẹ cha hành hạ thân dâu Anh đau lòng phải chịu , biết làm sao bây giờ ? Chàng như con én trong cung Em như con rồng chạm quấn bao lơn Dù rằng chàng có vợ con Em nay là gái còn son đứng ngoài Đồn rằng chàng mắc chông gai Liệu chàng có gỡ ra ngoài được không ? Chàng ơi ! Chẳng thấy chàng sang Bây giờ chữ \ " liễu \ " nét ngang mất rồi. |
| Đêm tháng giêng ở Sài Gòn nóng quá , có khi gần sáng mà người nằm ngủ hãy co lã chã hã mồ hôi. |
| Hai hàng nước mắt Bính đã lại ròng ròng trên má lã chã đầm đìa xuống cả mặt đứa bé. |