Bài quan tâm
| Cách đây đã lâu rồi ; cũng vào cữ tháng hai như thế này , y đã lạc bước vào một thứ Thiên Thai nơi trần thế rực rỡ hoa đào , mông mênh nước suối ở vùng biên thuỳ Bắc Việt. |
| Bây giờ nhắc đến loại hoa này , tôi vẫn còn nhớ in những buổi chiều vàng đi thơ thẩn về miền quê , bong lạc bước tới một vùng cát trắng ở Xuân Trường , Hải Hậu , ở Phố Cát , Lương Đường , ở Bình Thuỷ , Mai Động…san sát những căn nhà nhỏ bé xanh um cây cối , trắng xoá tường vôi , mà nhà nào cũng có vái gốc sầu đâu vượt lên như ngạo nghễ khoe với trời cao ngất ngất những chùm bong phơn phớt màu hoa cà êm êm. |
| Yêu hoa sầu đâu không để vào đâu cho hết , nhớ hoa sầu đâu ở quê hương ta không biết mấy mươi ! Người mắc bệnh lưu lý đã xa cách phần tử mấy chục năm rồi mà lạ thay sao cứ đến tháng ba , nhớ đến sầu đâu mình vẫn cảm như còn thấy thoang thoảng đâu đây một mùi thơm mát mẻ , dịu dàng , mát mẻ còn hơn cả hương cau , mà dịu dàng có khi hơn cả mùi thơm hoa mộc ! Mùi thơm huyền diệu đó hoà với mùi của đất ruộng vấy vỡ ra , mùi đậu giã mà người nông phu đi hái về đem về phơi nắng , mùi mạ non lên sớm xanh màu hoa lý và đẹp như những bức tranh lập thể , mùi khoai sắn , mùi rau cần ở các ruộng xâm xấp nước đưa lên … bao nhiêu thứ đó , bấy nhiêu thương yêu…có phải đã có một lúc anh cảm thấy như ngây ngất , như nhức đầu , như say một thứ men gì phải không ? Anh cứ muố lạc bước 'c đi như thế mãi để uống cái hương thơm của quê hương vào tận tâm can tì phế. |
| Từ k lạc bước +'c vào Nam , tôi không còn được đi xem một đám trống quân nào , trừ phi nghe với vẩn ở trên đài phát thanh , nên càng nghĩ đến cái đám hát đêm Trung thu năm đó lại càng nhớ quá. |
| Trời xui khiến làm sao anh lại lạc bước đến Tân Sơn Nhất , qua sân Vận Động. |