Bài quan tâm
| Không phải một ngón chân của trật tự mới bị thử thách , mà chính đầu não của trật tự đó lâm nguy . |
| Chao ôi ! Những người nông dân xưa kia đi vào thành phố thì củ mỉ cù mì , chẳng thấy nói một câu , bước e dè , sợ sệt từ thằng lính mã tà(lính gác đường) cho đến con mụ góp tiền chỗ , nhẫn nhục mỉm cười trước những cặp mắt rẻ khinh của bọn người thành phố ăn trắng mặc trơn , thì bây giờ , họ đà vùng lên một cách dũng mãnh , sẵn sàng lao vào cái chết để chặn giặc , sẵn sàng cưu mang giúp đỡ những con người đã rời bỏ đô thị chạy đi trước khi giặc tới ? Và dù miệng họ không nói ra được ý nghĩ của mình bằng những danh từ bóng bẩy văn hoa , nhưng hành động của họ lại thiết thực và anh dũng biết bao trước lời kêu gọi của Tổ quốc lâm nguy... Tiến lên đường máu , quốc dân Việt Nam ! Non nước nát tan vì quân thù xâm lấn. |
| Trong những cơn thập tử nhất sinh , một mình tôi chiến đấu với kẻ thù , nó vẫn mò theo , không hề rời tôi một bước... Nay trước lời kêu gọi của Tổ quốc lâm nguy , nó xin theo các anh ra trận tiền giết giặc , vợ chồng tôi dù thương yêu nó đến mấy cũng phải dứt ruột để cho nó theo các anh... Tía nuôi tôi khẽ dặng hắng mấy tiếng trong cổ. |
| Khi mọi việc đang thăng hoa phát đạt , cậu ấy ẩn mình đi rụt rè đóng vai trò là chiếc bóng của thủ trưởng , nhưng khi cơ đồ lâm nguy , chính cậu ta lại đứng ra , cũng với vẻ rụt rè muôn thuở ấy , chịu đòn… Sống mũi Lê Hoàng cay cay. |