Bài quan tâm
| Vì lẽ đó mà chàng vẫn hãnh diện khi nói lên ba tiếng ‘tình bằng hữu’... Từ hôm lại Nhung tìm không thấy Minh , Văn càng muốn gặp bạn. |
| Bà phán đánh trống lảng , hỏi bà đốc : Có ăn không thì bốc , chứ ? Rồi sau một hồi lâu suy nghĩ và có lẽ đoán biết rằng ở Ninh Giang không còn ai lạ gì tình cảnh nhà mình , tự nhiên bà phán phân trần kể lể với ông phủ , bà phủ : Thưa quan lớn , bà lớn , chả nói giấu gì quan lớn , bà lớn , cháu Hồng là con riêng ông phán nhà tôi đấy ạ , nhưng tôi thương yêu cháu chẳng khác con đẻ , vì tôi nuôi cháu từ ngày cháu mới lên ba . |
| Anh muốn trông Anh lên ba Dội anh trông Một Dội anh trông Hai Dội anh trông Trống thu không ba hồi điểm chỉ Anh ngồi anh nghĩ Thở vắn than dài Trúc nhớ mai Thuyền quyên nhớ khách Quan nhớ ngựa bạch Bóng lại nhớ cây Anh nhớ em đây Biết bao giờ cho được Đạo vợ chồng chẳng trước thì sau Trăm năm xin chớ quên nhau. |
| BK Anh muốn trông Anh lên ba Dội anh trông Một Dội anh ngồi Hai Dội anh trông Trống thu không ba hồi điểm chỉ Anh ngồi anh nghĩ Thở vắn than dài Trúc nhớ mai Thuyền quyên nhớ khách Quan nhớ ngựa bạch Bóng lại nhớ cây Anh nhớ em đây Biết bao giờ cho được Anh muốn trông Anh lên Ba Dội anh trông Một Dội anh ngồi Hai Dội anh trông Trống thu không ba hồi điểm chỉ Anh ngồi anh nghĩ Thở vắn than dài Trúc nhớ mai Thuyền quyên nhớ khách Quan nhớ ngựa bạch Bóng lại nhớ cây Anh nhớ em đây Biết bao giờ được Đạo vợ chồng chẳng trước thì sau Trăm năm xin chớ quên nhau. |
| Anh muốn trông Anh lên ba Dội anh trông Một Dội anh trông Hai Dội anh trông Trống thu không ba hồi điểm chỉ Anh ngồi anh nghĩ Thở vắn than dài Trúc nhớ mai Thuyền quyên nhớ khách Quan nhớ ngựa bạch Bóng lại nhớ cây Anh nhớ em đây Biết bao giờ được Đạo vợ chồng chẳng trước thì sau Trăm năm xin chớ quên nhau. |