Bài quan tâm
| Sao lâu nay không thấy cụ lại chơi ? Bà Thân đưa tay cầm cái bã trầu đã lia ra tới mép , vứt đi ; lấy mùi soa lau mồm cẩn thận , rồi ghé vào tai bà bạn như sắp nói một câu chuyện kín đáo can hệ : Úi chà ! Bận lắm cụ ạ. |
| Nó vẫn nở tươi như đoá hoa hàm tiếu ở trên cặp môi ông , tuy cặp môi ấy chắc chắn đã bị bỏng , vì tôi thấy thỉnh thoảng ông lại thè lưỡi ra yên lặng lia quanh một vòng. |
| Nàng luống cuống , gật lia gật lịa. |
| Liên giẫy nẩy , xua tay lia lịa : Trời ơi ! Tôi chịu thôi ! Sao vậy ? Ai lại ăn mặc loè loẹt như thế bao giờ ! Vậy người ta vẫn mặc như thế thì đã sao ? Nhưng tôi quê mùa cục mịch , bắt chước người ta thế nào được ! Mấy lại tôi nghèo khó , lấy tiền đâu mà sắm sửa ! Đó là chị tưởng thế , nghĩ thế đó thôi , chứ một cái quần lĩnh , một cái ‘san’ mùi , một đôi giầy nhung giá có là bao. |
| Thằng bé con toan vào nhà thì Văn gọi lại bảo : Em đánh thức ông Minh dậy hộ tôi nhé ! Thằng bé xua tay lia lịa nói : Chịu thôi ! Ông ấy đánh chết ! Vậy để tôi vào đánh thức cũng được. |