Bài quan tâm
| Khổ cho mày , gặp thời buổi loạn ly !... Thế ba má cháu đâu ? Dạ , ở xa lắm ! tôi đáp một cách miễn cưỡng. |
| Thì vừa lúc đó con ngọc thỏ đang cầm chầy giã thuốc ở dưới cây quế , ném cái chầy vào vai áo nhà vua mà bảo : “Làm vua mà chẳng biết lấy nước lấy dân làm trọng chỉ say mê một người đàn bà , chuyện đó đã xấu lắm rồi , nhưng xấu vượt bực là đến lúc loạn ly , chẳng biết sửa lỗi mình lại đổ cả lỗi lên đầu một người yếu đuối như thế sao gọi là thương yêu được , sao gọi là tiếc nhớ được ?”. |
| Mà sau này có nữ sĩ dịch là : Mới năm mười tám lấy mình , Mà năm mười chín dứt tình ra đi Hai mươi , mình vẫn chưa về , Giờ hai mươi mốt trăng thề con soi ! Cái t loạn ly ổi loạn ly tạo nên bao nhiêu là biệt ly. |
| Vợ con sửng sốt nhường bao , Lạ rằng “người ở nơi nào lại đây ?” Định Thần lau mắt lệ đầy , Lầm than , kể lại những ngày ra đi loạn ly r> Loạn ly , trôi giạt một thì , Ra đi , đâu hẹn ngày về hôm nay. |
| Cậu ấm Hai gặp lúc loạn ly , không những không có thủ đoạn của kẻ làm trai thời loạn , mà còn tỏ cho người thời ấy biết rằng một kẻ thư sinh chỉ có cái tâm hồn lãng mạn là một người chọn lầm thế kỷ. |