Bài quan tâm
| Liên giẫy nẩy , xua tay lia lịa : Trời ơi ! Tôi chịu thôi ! Sao vậy ? Ai lại ăn mặc loè loẹt như thế bao giờ ! Vậy người ta vẫn mặc như thế thì đã sao ? Nhưng tôi quê mùa cục mịch , bắt chước người ta thế nào được ! Mấy lại tôi nghèo khó , lấy tiền đâu mà sắm sửa ! Đó là chị tưởng thế , nghĩ thế đó thôi , chứ một cái quần lĩnh , một cái ‘san’ mùi , một đôi giầy nhung giá có là bao. |
| v... Bức nào cũng xanh đỏ loè loẹt , bức nào cũng có những nét hóm hỉnh mà ngây thơ , bức nào cũng làm cho chúng tôi thích thú. |
| Cuộc sống mà cần đến sự loè loẹt ấy chăng? Mình nghĩ đến những kỳ nghỉ hè của học sinh Hà Nội. |
| Hoàn cảnh những năm chiến tranh đã tập cho chúng tôi một thói quen là không sưu tầm gìn giữ gì hết , gia đình tôi cũng chật hẹp như mọi nhà , nên chả làm sao giữ được những số Văn nghệ Quân đội mà tôi đã góp phần làm trong hơn chục năm từ 1968 đến 1979 (và suốt thời gian ấy , mỗi tháng , tôi được phát hai số) , nhưng mỗi lần có dịp thấy lại những số báo ấy , nhất là những số Tết dày dặn hơn một chút , màu sắc loè loẹt hơn một chút , thì tôi lại nhớ ngay đến Thanh Tịnh. |