Bài quan tâm
| Nhớ đến lời hứa với mẹ ban sáng , nàng vội bước ra , đến gần bà phán Lợi nói : Thưa me , me đã cho con về làm con làm dâu , thì xin me coi con như là một người trong nhà , hay thì me khen , có lỗi thì me mắng. |
| Mình lầm lỗi thì mình chịu , nhà mình làm gì nên tội mà để kẻ khác chỉ trích , mỉa mai ? Nghĩ đến cha mẹ , tâm hồn Tuyết trở nên uỷ mị : Tuyết mất hết tính bướng bỉnh , liều lĩnh của cô gái phiêu bạt : Hai giọt lệ đọng trên gò má. |
| Nhưng nếu chỉ vì tôi mà cụ muốn sửa lỗi thì tôi sẵn lòng xin cụ miễn thấp tôi sẵn lòng tha thứ cho cụ , tha thứ cho cụ đày đoạ tôi , đã... trong bao lâu... Mai chỉ cố làm ra can đảm được như thế. |
| Đã suýt đè chết người ta không biết xin lỗi thì chớ , lại còn thốt ra những lời thô bỉ ! Nhất lại đối với một thiếu nữ. |
| Những cái mà tôi tin tưởng để tôi biện bạch cho tội lỗi thì giờ nó là thế này đây. |