Bài quan tâm
| Ý chừng nghe rõ tiếng đập bàn , Tuyết chạy vội lên hỏi : Anh lại gọi thằng Vi ? Chương cúi mặt , hai tay ôm đầu để tránh cặp mắt sắc sảo của Tuyết và lớn tiếng trả lời : Không ! Tuyết lại quay xuống bếp , vừa đi vừa nói một mình , nhưng nói to quá , khiến Chương nghe thấy rõ ràng : Người đâu mà cau có , gắt gỏng ! Chương ngẩng đầu lên thì Tuyết đã đi khuất. |
| Rồi chàng lớn tiếng gọi : Vi ! Vi vội vàng chạy lên , lo lắng , sợ hãi , vì từ chiều đến giờ , nó chưa thấy chủ sai bảo điều gì mà chỉ thấy gắt gỏng , cau có : Dạ ! Đi không bảo gì mày ? Vi còn ngơ ngác không hiểu , thì Chương đã giẫm chân hỏi lại : Cô Tuyết đi có dặn gì mày không ? Bẩm không. |
| Nàng vừa run lẩy bẩy , vừa thở hổn hển lớn tiếng gọi ông Hoạt vào. |
| Văn chép miệng , lắc đầu nói : Anh Minh ơi , anh tệ lắm anh biết không ? Minh dù nghe rõ , nhưng giả vờ hỏi lại : Sao ? Anh nói sao tôi không được hiểu ! Văn cho là bạn tìm cách chế nhạo mình nên càng giận : Tôi bảo là anh tệ lắm ! Anh không tốt chút nào cả , nghe rõ chưa ? Nếu có điều gì uất ức hay bực tức thì sao anh không nói cho vợ anh , cho bạn anh biết mà cứ để bụng như thế ! Thật anh làm tôi buồn quá , thất vọng quá ! Minh vẫn cười , phân trần : Nhưng tôi có gì mà không tốt ? Tôi có bực tức ai đâu ? Có uất ức điều gì đâu ? Tại sao anh lại kết án tôi như vậy ? Thấy bạn như vẫn ra chiều ngoan cố không chịu phục thiện , Văn nóng giận lớn tiếng : Như thế thì anh lại càng không tốt , vì anh thiếu thành thật ! Anh bảo anh không có gì uất ức hay bực tức , vậy thì tôi hỏi anh vì cớ gì mà anh định uống thuốc độc tự vẫn ? Tiếng cười của Minh bỗng im bặt. |
| Văn lớn tiếng gọi chàng : Tôi đến bệnh viện gần như cùng lúc với chị. |