Bài quan tâm
| Về sau gặp lại Sứ , lựa lúc vắng người , anh San cười hỏi khẽ : "Sao lóng rày cô Ba Sứ không gội bông bưởi nữả" , Sứ mím môi cười , thẹn đỏ mặt. |
| Tôi chắc vong linh anh em cũng không buồn phiền gì mình đâu ! Ba Rèn bảo : Buồn gì , phải chi mình đội mo cau đó đi đầu hàng thì mấy chả mới buồn , chớ đằng này... Mà chết rồi còn buồn khỉ gì nữa , cha nội ! ấy , đừng nói vậy chớ Ba Rèn Giọng chú Tư trở nên nghiêm trang thật sự Anh em khuất rồi thì phải để anh em yên nghỉ , tôi ngại là ngại mình mó máy làm động xác thể anh em , tội nghiệp... Anh Ba Rèm im đi một chốc rồi nói nhỏ , giọng hơi kéo dài ra : Sao lóng rày tôi để ý thấy ông đâm mê tín trở lại quá ! Không phải mê tín , tôi... tôi... Chú Tư Nghiệp ấp úng cãi. |