Sinh nhìn người đàn bà , nhìn đến người chồng , đến đứa con trong lòng mẹ , nghĩ đến cái mơ mộng của mình mười năm về trước , thở dài lẩm bẩm : Cuộc đời ! Cuộc đời người ta như thế đấy ! Mà chỉ có thế ! Ta tưởng người con gái đẹp thì không thể nào sống trong cảnh nghèo hèn được , ta ái ngại , ta thương... nhưng người con gái đẹp mà ta thương đây không biết mình là khổ , không bao giờ nghĩ đến xem mình có khổ không , vô tình thản nhiên sống theo cảnh đời họ... như dòng nước sông kia chảy trong lòng sông . |