Bài quan tâm
| Tâm hồn Chương buổi chiều còn bình tĩnh như hồ nước im phẳng , trong vắt như da trời xanh không vẩn một gợn mây , bỗng trở nên hỗn loạn như mặt biển đầy sóng gió. |
| Bấy lâu một bước anh không rời Bây giờ mặt biển chân trời quản bao. |
| Bước chân lên xe nón che tay ngoắt Thảm thiết ơi chàng , nước mắt tuôn rơi Chàng ra đi mặt biển chân trời Đường thiên sơn vạn thuỷ thốt đôi lời , chẳng khuây. |
| Xa hơn nữa là mặt biển màu bạc mênh mông , là đồng bằng màu xanh ô đậm ô nhạt chập chồng. |
| Từ đèo , nhìn xuống dải đồng bằng chắp vá loang lổ từng mẩu xanh nõn và nâu nhạt , cùng mặt biển bạc lặng lẽ , những con người phiêu bạt ấy bắt đầu thấy lòng hãnh diện , ý chí chinh phục chùng lại. |