Bài quan tâm
| Cưỡng quá , tôi phải bỏ nhà đi , không mặt mũi nào mà lấy thằng ấy được. |
| Nhiều khi trong lúc vợ Ngẩu đứng cho lợn ăn , mặt mũi chân tay bẩn thỉu không kém gì những con lợn trong chuồng , mà đời nàng với đời những con lợn kia biết đằng nào có giá hơn , đáng sống hơn , thì trên nhà tiếng Ngẩu ê a như tiếng ở thời cổ đưa lại : Đại học chi đạo... đại học chi đạo , đại học chi đạo , a... Tại minh minh đức , tại tân dân , đại học chi đạo ư a... tại tân dân... âm a... Rồi Ngẩu vừa đọc vừa dịch ra tiếng An Nam : Đại học chi đạo ư... a... tại tân dân... ở mới dân , tại tân dân ,... ở mới dân. |
| Anh nghĩ xem , lấy một người mà mình chẳng biết mặt mũi , tính nết ra sao thì lấy thế nào được ! Các cụ thì chỉ chú trọng đến ‘môn đăng hộ đối’ thôi ! Vậy đã có người nào lọt vào mắt anh chưa ? Chưa. |
| Liên nhìn kỹ thấy chồng đầu tóc bù xù , mặt mũi xanh xao , mình mặc cái quần đùi bẩn thỉu thì nàng vừa thương hại , vừa giận. |
| Nếu bên quan Tuần mà biết chuyện này thì mày bảo sao ? Thì tao còn mặt mũi nào , hở thằng kia ? Thấy Lộc vẫn đứng yên , bà Án càng tức giận , quát tháo : Muốn sống ngày mai phải về đây ở với tao. |