Bài quan tâm
| Chàng không được giao thiệp với Tạo lâu , chỉ có trong vòng một tháng khi Thái mở hàng cao lâu ở trên tỉnh. |
| Khi đi ngang qua một hàng tạp hoá ở chợ Mọc , thấy Liên đứng lại nhìn , người chủ liền mời : Cậu mợ mở hàng cho em đi. |
| Ông ta cười nhạt , hỏi bằng một giọng cố ý kéo dài ra để giễu cợt : Giáo Hiến nào vậy cà ? Ở đây có tên nào trốn cầm cày cầm cuốc mở hàng bán chữ đâu cà ! Kiên bậm môi lại , mấy ngón tay bấm mạnh lên cái gói giấy điều bọc chiếc nghiên quí. |
| Dưới nhà , người làm ngồi nhắc lại chuyện tết với nhau " tiền mở hàng được tất cả mười hai đồng " và " đánh tam cúc thua mất ba đồng ". |
| Tết ở đây thiếu gì vải lụa của Thái Lan , Đại Hàn , thiếu gì đồ ăn thức uống của Nhật , của Mỹ , thiếu gì trái ngon , gái đẹp “lô can” , nhưng cơn cớ làm sao mỗi khi có sự giao tiễn đôi mùa thì lòng lại hướng về quê cũ xa xưa , mơ lại ngày nào cùng vợ đi mua đôi ba chậu cúc vàng , quất đỏ , rồi về ăn quấy quá cho xong để lại đi ù lên Ngọc Hà mua mấy cánh mẫu đơn về để cắm bình , không quên vài tấm giấy đỏ để gói tiê mở hàng `ng cho trẻ , một chai Mai Quế Lộ hay Sử Quốc Công , hai vợ chồng đi dưới mưa riêu riêu dặn nhau phải nhớ mua một hộp trà Thiết Quan Âm vỏ thiếc và xẻ vài chai rượu nếp cẩm hạ thổ từ tháng tám ! Nhớ lại như thế thì quên làm sao được vào những ngày hai mươi bốn , hai mươi lăm vợ thức từ bốn năm giờ sáng , khoác một cái áo lạnh trên mình ngồi giữa sập sắp xếp các món đồ đem đi biếu tết những bạn bè thân thiết. |