Bài quan tâm
| Vậy bà cứ để tôi xoay cho con bé một mẻ . |
| Đi trên những con đường nóng bỏng của trời tháng tám miền Nam bây giờ , tôi nhớ gì là nhớ đến những buổi sáng mùa thu mẹ mua c một mẻ mẻ cốm giót ăn lót lòng buổi sáng trước khi đi học , rồi đến khi có vợ có con thì vợ biết tính chồng , thường dặn những người gánh cốm ở Vòng lên bán , thế nào cũng giữ cho những mẻ cốm thật ngon đem nén rồi đơm vào những cái đĩa con vừa ăn vừa nhấm nháp nước trà sen thơm ngát. |
| Một ông vỗ vào đùi : Ờ , thằng Cún đâu nhỉ , tao có giấm mấy củ khoai trong bếp tro , về lấy sang đây , mau ! Có tối chỉ một mẻ mẻ ngô rang mà khề khà ăn gần hết đêm. |
| Nhớ không biết bao nhiêu ! Mà nhớ gì? Nhớ tất cả , mà không nhớ gì rõ rệt ! Bây giờ ngồi nghĩ lại tôi nhớ rằng tôi không nhớ Tết , không nhớ những ngày vui và những tình ái đã qua bằng nhớ một ngày nào đã mờ rồi , tôi hãy còn nhỏ , sáng nào về mùa thu cũng được mẹ mua sẵn cho một mẻ cốm Vòng , để ăn lót dạ trước khi đi học. |
| Anh hãy thử tưởng tượng giữa hoàn cảnh mang mang buồn như thế mà tự nhiên vợ ở đâu lại mang đến cho mình một mẻ ngô vừa rang xong , thơm ngào thơm ngạt cả nhà lên , có phải tự nhiên lòng anh đương lạnh bỗng ấm hẳn lên không? Thật là món quà kỳ lạ ! Tiền chẳng đáng bao lăm mà có khi làm cho ta hé thấy cả một chân trời an ủi ! Mẻ ngô để ở bên cạnh ta mời chào mới thắm thiết làm sao ! Hột nào cũng nở bung ra , trắng mươn mướt như những cánh hoa mai hàm tiếu , phô phang kín hở nhụy vàng... Vốc một nắm nhỏ vào tay , anh sẽ thấy khí ấm truyền vào trong người anh như thương yêu của một người tình mới , dâng hoa lòng buổi ban đầu. |