Bài quan tâm
| Sau khi ngớt cơn mưa lụt , đất ầm ầm chuyển động rồi nổi lên một quả núi lớn. |
| Nữa đây lại là Tế Hanh , người ngay từ năm 20 21 tuổi đã cảm thấy mình là một con đường quê , "kéo nỗi buồn không dạo khắp làng" , đã thấm thía rằng ở đời có cả mất và được vui và buồn : Tôi đã từng đau với nắng hè Da tôi rạn nứt bởi khô se Đã từng điêu đứng khi mưa lụt Đất lở thân tôi rã bốn bề San sẻ cùng người nỗi ấm no Khi mùa màng được , nỗi buồn lo Khi mùa màng mất tôi ngây cả Với những tình quê buổi hẹn hò Và thế đời tôi hết cái buồn Trong lòng cực khổ đắm say luôn Tôi thâu tê tái trong da thịt Hương đất hương đồng chẳng ngớt tuôn Tế Hanh ấy , khi về già , viết Cái tủ sách của cha tôi , có gì là lạ? Khi nghe tôi nhắc đến Lời con đường quê , Tế Hanh nói ngay : Ấy đấy chính là bài thơ đầu tay tôi viết. |
| Bãi trường thi thấp hơn mặt nền tỉnh , nước mưa lụt dồn về , chôn ngập lút cả ngọn cỏ may. |