Bài quan tâm
| Nhưng mỗi năm hễ anh thấy lá vàng rơi , thấy hơi gió heo may đến mơn man mái tóc anh , má anh , thì xin anh coi nó như cái hôn âu yếm của người đã khuất từ lâu , cái hơi thở cuối cùng của Lan Hà năm xưa... Người yêu anh : LAN HÀ. |
| Nàng cũng biết tin ấy , thế có ai oán không ? Đứa con nàng tự nhiên phải bệnh chết , nàng hoá điên từ đấy ; bây giờ cứ đi lang thang , hát nghêu ngao , nhưng thường thường nàng hay về nhà bố mẹ đẻ , lấy cái guồng năm xưa ra quay tơ , quay cả ngày mà không biết mỏi , thỉnh thoảng có hát lên mấy câu. |
| Người chồng đi ra , đầu quấn chiếc khăn nâu , mình mặc áo cộc nâu , quần vuông lá toạ , vẻ mặt xấu xí , nói : Mời ông xuống , chúng cháu chở... Sinh ngồi xuống ở mũi thuyền , nhưng vẫn nhìn đăm đăm vào người đàn bà ; mười năm đã qua , mà trông vẫn phảng phất như người con gái năm xưa . |
| Mấy bông hoa nhài trắng như mấy cái nụ cười âu yếm nhắc lại trong trí Giao câu chuyện tặng hoa ý nhị năm xưa . |
| Tuyết phưỡn ngực đi lại chỗ hai người : Hai cậu xem tôi có còn là Tuyết năm xưa nữa không ? Thuý nghiêng đầu ngắm nghía , khen : Hơn ! Đẹp hơn ! Lan nói tiếp : Ừ , “toa” đẹp hơn thật đấy ! Có lẽ vì độ này ít thức đêm , ít lu bù chứ gì. |