Bài quan tâm
| Thì ra cái thân mình ở đây cũng chẳng hơn gì người tỳ bà nữ lúc về già , lấy người lái buôn chè , một đêm ngồi thuyền gảy mấy thiên ai oán cho Bạch Cư Dị nghe lúc tiễn bạn ở sông Bồn , vào khi ông bị biếm ra làm chức Tư mã ở quận Cửu Giang hẻo lánh : Từ xa kinh khuyết bấy lâu , Tầm Dương đất chính gối sầu hôm mai , Chốn cùng tịch lấy ai vui thích , Tai chẳng nghe đờn địch cả năm ; Sông Bồn gần chốn cát lầm , Lau nảy mầm võ nảy mầm quanh hiên , Tiếng chi đó nghe liền sớm tối , Cuốc kêu sầu vượn nói nỉ non , Hoa xuân nở , nguyệt thu tròn Lần lần tay chuốc chén son riêng ngừng , Há chẳng có ca rừng địch nội , Giọng líu lô buồn nỗi khó nghe Tiếng tỳ bỗng lắng canh khuya , Dường như tiên nhạc gần kề bên tai… Nghe thấy tiếng đàn của người tỳ bà nữ , khắp tiệc hoa đều tuôn nước lệ rơi , nhưng đến lúc chiếu cuốn rượu tàn , trở lại chỉ còn chiếc thuyền trăng giãi nước trôi , người tỳ bà nữ nằm một mình , nghĩ một mình lại chỉ còn biết vui với cảnh , với người trong mộng , ấy vậy mà ngay ở trong mộng cũng buồn , tỉnh dậy mà vẫn còn thấy nước mắt đầm đìa mặt gối. |
| Ngày Tết , do đó , có ý nghĩa là đón đợi sự trở về của Thần Đất : người ta chờ lúc cây cối đâm lộc nảy mầm , muôn vật trở lại cuộc sống bình thường , chỉ sợ vì một cớ gì bí mật , không phồn thịnh và sản xuất như xưa nữa. |
| Mình cứ nghĩ đến cái gì đó đang nảy mầm . |
| Lòng riêng một khi nảy mầm thì lẽ trời theo đó mà mất , [11a] sao thần lại chẳng gieo cho tai họa ! Rùa vàng trút móng thiêng trao cho , bảo là có thể đánh lui được quân địch , đó là mầm họa chăng? Như chuyện thần ban cho nước Quắc ruộng đất mà sao đó nước Quắc cũng mất theo. |
| Cái nghèo cái khổ gieo vào lòng họ một hạt thương , nảy mầm thành điều cốt lõi để dân nơi này bấu víu nhau mà sống. |