Bài quan tâm
| Tôi còn nhớ có một thời kì tôi được sống những ngày trời tháng bụt : mùa rét , tám chín giờ mới dậy , chừng mười giờ mặc ba đờ suy , đi ghệt đờ vin láng cháng ra một nhà hàng gần đó uống rượu hâm , rồi về nhà giết những phút vô liêu bằng cách lên gác xuống nhà ngâm ngợi +.i dăm ba câu lếu láo. |
| Cũng như nhiều người , trong tâm trí tôi , thỉnh thoảng lại vang lên những câu thơ đâu đâu , nó đã ăn sâu vào tiềm thức , không cần nhớ tên tác giả , không thuộc cả bài , nhưng cứ nhớ và khi gặp hoàn cảnh tương đồng thì lại ngâm ngợi . |
| Cả làng chăm chú nhìn và ngâm ngợi và ngẫm nghĩ. |