Bài quan tâm
| Hoa tủi còn đâu duyên tác hợp , Mây bay rồi nữa giấc chiêm bao ! Tôi nhớ những buổi tối đi trên con đường To ngan ngát n ngát mùi hoa sữa , nhớ những đêm trăng hai đứa dắt nhau trên đường Giảng Võ xem chèo , những đêm mưa ngâu , thức dậy thổi một nồi cơm gạo vàng ăn với thịt con gà mái ấp. |
| Cứ cầm ở tay chơi , đã thấy ngan ngát thơm rồi ; nhưng nếu anh đưa lên miệng cắn một miếng thì anh sẽ giựt mình cái thơm của đào không có thứ trái cây gì sánh kịp , mà có cắn một miếng như thế anh mới lại càng thấy trái đào hé mở đẹp không biết bao nhiêu. |
| Khoác một cái áo lạnh lên lưng , đi quanh quẩn trong vườn , “trả lại” cành này cho cây này , tỉa những lá thừa kia cho cây kia , mình thấy ngày giờ trôi đi nhẹ như mây , nhưng nếu ví thử cái máu giang hồ vặt nổi lên , không muốn bị tù hãm trong bốn bức tường mà lại đi ra ngoài hứng rét đội mưa để nghe tiếng chuyển mình của sông hồ đồi núi thì lại thấy trong lòng ngan ngát một sự say sưa khác hẳn. |
| Bánh đúc quấy khéo ăn trơn cứ lừ đi , vừa nhai vừa ngẫm nghĩ thì thấy thơm ngan ngát , thỉnh thoảng sậm sựt một miếng dừa bùi , có nơi điểm lạc hay con nhộng , cũng khá gọi là lạ miệng. |
| Cây chuối con thái ra thật mỏng , được ít nào thì cho vào một chậu nước lã có đánh một tí phèn , đặt vào đĩa , trông như những cái đăng ten trắng muốt ; ngổ Canh và kinh giới thì xanh màu ngọc thạch ; rau thơm sẫm hơn , còn tía tô màu tím ánh hồng : tất cả những thứ rau đó không cần phải ngửi cũng đã thấy thơm thơm ngan ngát lên rồi , mà mát , mà mát quá ! Dầm mỗi thứ rau đó vào một ít nước nộm rồi điểm mấy sợi bánh đúc trắng ngà , và một miếng , anh sẽ thấy là ta và vào miệng tất cả hương vị của những thửa vườn rau xanh ngắt nơi thôn ổ đìu hiu. |