Bài quan tâm
| Nhưng loài người từ ngàn xưa vẫn đều thế cả. |
| * * * Về khuya trời rét ngọt , nằm trên một tấm nệm rồi trùm cái chăn lên trên mình nghe các em lẩy Kiều hay hát vo bài Tỳ bà , thỉnh thoảng lại làm một điếu , hãm một miếng táo hay một trái nho , rồi lim dim con mắt lại mơ mơ màng màng , tôi quả quyết với anh rằng cách mạng , đảo chánh , chống bất công xã hội… tất cả những cái đó anh đều cho là “đồ bỏ” không ăn nhằm gì hết ! Những lúc ấy mình mới mang máng thấy rằng những người làm chánh trị họ tâm lí thật : cái bọn “tạch tạch sè” chẳng làm được mẹ gì , còn những người cứu nước ngàn xưa xưa như Phạm Ngũ Lão , Nguyễn Huệ , Lê Lợi… đều xuất thân là những nông dân áo vải… * * * Thôi , biết rồi ! Nghĩ lan man quá làm gì nó mất vui đi mà hại lây cả đến bữa thuốc xài toàn hộp con rồng , đã đậm mà lại bùi như lạc. |
| Nhiều khi đi đến gần sáng mới về mà vẫn thấy người vợ còn thức với con để xem lại nồi cá kho , gói mấy cái giò gà , thái củ cải , cà rốt để sáng hôm sau nêm vào đồ nấu hoặc vừa quấy một xanh chè đậu vừa ngồi trông nồi bánh chưng luộc ở ngoài sân , người chồng cũng cảm thấy hơi se lòng một chút nhưng lại tự mình tha thứ mình liền , chỉ vì lẽ là ngày tết , người đàn ông có thể tự cho phép sống ra ngoài vòng kiềm toả từ ngàn xưa ấn định , mà cũng là để giải phóng bao nhiêu trói buộc , với hi vọng năm mới sẽ đưa lại nhiều may mắn hơn năm cũ. |
| Mình đã bất lực không cứu nổi họ , chỉ còn một cách giúp họ giãi tỏ nỗi bất bình gửi gắm niềm thông cảm vào trong văn chương , cũng an ủi được người ta phần nào , hơn nữa , còn an ủi được bao nhiêu kiếp người bạc mệnh từ ngàn xưa đến ngàn sau. |
| Và các thành kiến gông cùm từ ngàn xưa truyền lại đã nâng một đứa con trai chưa đầy mười bốn tuổi lên một địa vị cao trọng để mẹ nó phải khuất phục , cầu khẩn ! Tôi lay mạnh vai mẹ tôi : Mợ đừng khóc nữa ! Mợ cứ đưa em bé về ! Việc gì mợ phải hỏi con? Những ý nghĩ căm hờn đột nhiên nổi dậy trong tâm trí tôi. |