| Và như thế , sáng nào cũng vậy sớm hơn cả cô gái mới đến , sớm hơn cả thi sĩ lang thang đi tìm cái đẹp vào giây phút giao thoa giữa đất và trời giữa ánh sáng và bóng tối và sớm hơn cả tiếng hú buồn đau của kẻ tâm thần , anh cứ lầm lũi đi men theo bờ biển , sục mắt vào tất cả những bụi cây , hốc đá nhỏ nhất , lật đật chạy đến vớt nhặt tất cả những vật thể mang hình dáng giống những chiếc dép giày , những mảnh quần mảnh áo đang từ ngoài khơi bị sóng đánh giạt vào và để rồi lại thất thểu quay về , đầu cúi , chân lê , thỉnh thoảng lại ngơ ngẩn ngơ nhìn lại đằng sau một cái. |