Bài quan tâm
| Em lấy rẻ mỗi tháng có năm hào công thôi... Câu nói đùa có ngụ ý không được tự nhiên làm cho Dũng ngượng nghịu , chàng gượng cười bắt tay ông giáo , cúi đầu chào Thảo và Loan , rồi cầm mũ , mở cửa đi ra ngoài mưa gió. |
| Bấy lâu cháu ở nhà một mình được , thì đến đằng kia không ở một mình được sao ? Thấy bà Đạo nói khẩn khoản mãi mà lời nói có ngụ ý bắt buộc , Loan không nhịn được nữa , nói vắn tắt mấy câu : Thưa cô , cháu đã nghĩ kỹ rồi. |
| Nhưng nàng có cái thú ngầm của một người đã phạm tội , nhờ một sự vô tình đã nói được một câu có ngụ ý mà lúc thường không thể nào có can đảm nói ra. |
| Lời nói bông đùa mỉa mai của Thuận , Dũng thấy ngụ ý tức tối ; Thuận luôn luôn chế giễu cái chức hàn lâm của Trường để khỏi tủi thân khi người ta gọi mình trơ trẽn là mợ Hai. |
| Nàng cười , hai má hơi nhuốm hồng và tinh nghịch nói tiếp : Cô em bé của anh quê mùa và trẻ con lắm phải không anh ? Dũng không biết hai tiếng xưng hô " cô em bé " của Loan là do ở thân mật tự nhiên hay cô ngụ ý âu yếm. |