Nhưng mà tôi có thể lấy riêng ra một người đàn bà có học thức , có nhan sắc , có đức hạnh , một người đàn bà đáng làm gương mẫu cho đời , một buổi chiều thu kia , ngồi trên bao lơn đan áo rét cho chồng , trông ra cánh đồng và con đường um tùm vắng vẻ , tâm trạng nao nao lên , bao nhiêu thì tình , thì tứ , trong lòng như sóng cuốn , rồi chợt ở dưới đường có một chàng diện mạo thanh tao , y phục lịch sự , vừa đi vừa quay cổ nhìn lên , rồi người đàn bà cúi mặt xuống , để cho khách qua đường phải quay lại nhìn lần thứ hai , và bắt được quả tang là mỹ nhân trên bao lơn cũng có nhìn theo mình , rồi khách qua đường phải giữ vẻ con nhà giáo dục mà lững thững bước đi không dám nhìn lại nữa , và , do thế , người đàn bà , trong một phút xúc động , đã thấy kẻ qua đường là hơn chồng mình , rồi chợt nghĩ đến những điều nhỏ nhen của chồng trong cuộc đời sống chung với chồng , rồi mơ màng , so sánh , oán giận , rồi lim dim cặp mắt lại , trong một phút đã tưởng tượng một cảnh gia đình khác mà mình được người khách lạ nâng niu chiều chuộng hơn chồng , phải , dù chỉ là trong một phút mơ mộng nữa , dù là trong cả một đời chỉ có một phút như thế kia , thì ấy là người vợ hiền ấy cũng đã phụ chồng rồi , là cuộc nhân duyên ấy cũng là bị vết ô tì làm hoen bẩn rồi , mà sự chung tình không còn có nữa ! Ấy đó , bộ mặt thật của ái tình mà tôi đã hé mở cho ông xem... Tú Anh nói xong thì thở dài một cái ra vẻ chán chường , mặt lộ ra sự đau đớn , sự buồn rầu , sự chán nản , sự khổ não , y như một người chồng bị vợ lừa , hay là người đã đau khổ vì tình vậy. |