Bài quan tâm
| Loan thoáng nghĩ đến hai cảnh đời trái ngược nhau : một cảnh đời yên tịnh ngày nọ trôi theo ngày kia như dòng sông êm đềm chảy , nhẫn nại sống trong sự phục tùng cổ lệ như mọi người con gái khác và một cảnh đời rộn rịp , khoáng đạt , siêu thoát ra hẳn ngoài lề lối thường. |
| Đời em đành coi như là một đời bỏ đi... từ nay , em chỉ còn nhẫn nại , yên lặng sống mãi với sự đau khổ cho đến trọn đời. |
| Ngoài những người nhẫn nại sống trong sự phục tùng như Thị Loan đây , biết bao nhiêu người không chịu nổi cái chế độ cay nghiệt ấy đã liều mình hy sinh cho thoát nợ ". |
| Đến lúc này , Văn không còn nhẫn nại được nữa bèn cau mày trách bạn : Này anh Minh ! Hình như chúng tôi có điều gì làm mích lòng anh phải không ? Chúng tôi là ai thế ? Văn chợt thấy mình lỡ lời , vội vàng nói chữa : Phải ! Chả thế mà hôm qua anh gây sinh với chị ấy , rồi hôm nay lại sinh sự với tôi ! Minh cười giọng mũi : À , thì ra chúng tôi đây là Văn với Liên đấy ! Văn thản nhiên hỏi : Thế thì đã sao ? Thế thì nghĩa là gì ? Bỗng Minh chợt như tỉnh ngộ , tự cảm thấy mình có tính hay càu nhàu thật đáng ghét nên đánh trống lảng , nói sang chuyện khác : À ! Anh đi Nam Định có vui không ? Chả có gì gọi là vui , là thú cả ! Minh cố khơi chuyện như để dò la ý tứ nên thong thả hỏi Văn : Các cô ở Nam Thành ra sao hả anh ? Thấy Minh đổi thái độ trở nên vui vẻ đùa với mình , Văn cả mừng , tươi cười đáp lại : Các cô Nam Thành (Nam Định) đại khái cũng như các cô Hà Thành (Hà Nội) thôi , cũng xuềnh xoàng như nhau cả. |
| Nhưng dẫu có điều gì xảy ra thì cũng đành chịu thôi chứ biết làm thế nào hơn , phải không anh ? Lời lẽ của Liên rất ôn hoà , đầy thiện chí và nhẫn nại . |