Bài quan tâm
| Hồng đương mơ màng nhìn bóng , thì một dịp cười dòn ở sau lưng làm nàng giật mình quay lại : Ồ chị Nga ! Chị dạy học về ? Nga vẫn cười : Đấy có phải không ? Cạo răng trắng đẹp lắm mà lại ! Có nham nhở gì đâu ? Cười xem nào ! Hồng mím môi lại cười sằng sặc : Cười nhăn răng ra kia chứ ! Đấy !... Đẹp thế mà mãi nay mới chịu nghe theo. |
| Có một lần chính nhà vua bị vây ở trong rừng núi và tưởng chừng phen này có thể cùng nhăn răng chết đói , nhưng may làm sao giữa lức khổ lên khổ xuống như thế thì chim rừng ở đâu bỗng tha đến cho một loại tráo cây nhỏ xíu , lớn hơn quả găng một chút , nhưng đẹp một màu huyết dụ mà ăn vào thì lại ngọt , có hột nhỏ như vạt vừng. |
| Nhưng nhìn nó nhăn răng cười hềnh hệch , chẳng thể nào giận nó được lâu. |
| Anh ta nhăn răng cười : “Chuột nhà ông quả là cú cáo , có khi nó thành tinh rồi...”. |
| Tên thiếu úy cười gằn : Chạy đi đâủ... Tụi đồng chí của mày rồi sẽ chết nhăn răng hết ráo , hiểu chưả Hắn thét bọn lính : Dắt nó về ! Sứ bị bọn lính lôi đi xềnh xệch. |