Bài quan tâm
| Nhà văn cần một cái gì hơn thế nữa : Cần sự nhập thân vào hẳn một mảng một khu vực của đời sống (Khu vực theo nghĩa rộng , khu vực của những vui buồn sung sướng hay thất vọng , chứ không phải khu vực địa lý). |
| Chẳng phải từ sau Cách mạng , khi không còn thật cần thiết cho nghề nữa , thói quen khinh bạc đó ở ông đã được gột rửa rất nhiềủ ! Có đi có tới , có tìm có thấy , có gõ thì có mở cho , ở cái đầu cùng của sự hết lòng làm nghề , nhập thân với nghề , người ta còn bắt gặp những khi Nguyễn Tuân như mê đi trong ma lực của ngôn ngữ , ngòi bút như bị ốp đồng để rồi viết ra những áng văn rờn rợn một thứ chất kỳ quái. |