Bài quan tâm
| Những lúc đó chàng thấy mình khổ sở lắm và sáng hôm sau khi ở nhà chứa bước ra , chàng tưởng còn thấy trên da mặt mình tất cả cái nhơ nhớp của một đêm truỵ lạc. |
| Còn cái dinh này , nơi bọn quan tham lam ác độc phè phỡn bao đời nay , nơi mà từng cánh cửa , từng viên gạch đều có dính nhơ nhớp , ta phải làm gì nào ? Anh em không dám trả lời hả ? Đừng ngần ngại. |
| Nghĩ đến đấy , Tám Bính rùng mình , đưa cặp mắt ám khói trông gian buồng chật hẹp , ngăn cách buồng bên bằng những ván gỗ ghép liền đã mục nát và nhơ nhớp những vệt quệt trầu như máu đọng , có một chiếc mành sơn trắng chằng chịt mạng nhện ở lối ra vào , và một ngọn đèn vách lù mù vì thông phong chẳng bao giờ trong sáng ở góc tường. |
| Bính nức nở , quay hẳn mặt đi , tránh nhìn ngọn đèn dầu tù mù trong gian buồng âm u mà mỗi lúc Bính để ý tới thì lại thấy nó như là ma quỷ cứ giữ diệt Bính lại với cái đời làm đĩ càng ngày càng nhơ nhớp không thể đoạn tuyệt được. |
| Và nghĩ đến Hai Liên tuyệt vọng vì không thể sinh nở được nên đành ở cho đến ngày trọn đời nơi nhơ nhớp , Bính lại càng tê tái vì nỗi mẹ con phải lìa bỏ nhau mà Bính thấy dù sao cảnh Bính bệnh tật khổ não ghê khiếp thế nào cũng không thấm với cảnh đen tối mênh mông của một người đàn bà không thể nào có cái hạnh phúc được làm mẹ. |