Bài quan tâm
| Chàng lấy tay áo thấm qua cho nước làm hoen nhoè mấy chữ. |
| Vâng. Con người ta thường chỉ mê cái hào nhoáng bên ngoài... Thì xưa nay vẫn thế ! Vì sao mà người ta có mới nới cũ ? Cũng chỉ vì cái hào hoáng nhoè nhoẹt đó |
| Như mọi lúc ta tự hỏi : giờ này , Như anh đang làrn gì? Kìa , mái tóc rơi vào trang sách rồi Cẩn thận kẻo nhoè mất chữ. |
| Ngoảnh lại nhìn bờ , thành phố hiện lên như một giấc mơ , trời rất mù , không thể nhìn thấy ống khói nhà máy , nhưng từ đỉnh sóng sông Lam mưa bụi , ánh điện loè nhoè như sao sa. |
| ở nhà lá dài chứa gạo , hồi chiều máy bay lượn quanh mãi , trời vừa sụp tối , ngồi sao Hôm cô độc của Như Anh vẫn hiện lên , nhoè trong sương , nhưng người ta vẫn nhận ra rằng : ngôi sao đó sáng và trong lắm ở trên cái nền xanh biếc , chùm lá phi lao li ti sẽ đu đưa một cách thần thoại. |