Bài quan tâm
| Tiền sai dư 1 quan 5 , tiền thượng tân 5 thưng , tiền tết 5 thưng , cộng thêm tiền chi phí nội tâm (lòng thuyền) và bốc gạo 20 đồng (1) Người đàn bà thật thà nói : Dạ đã không có ăn thì làm sao có mấy quan nộp thuế. |
| Từ xưa , Bắc Việt có bao giờ là một miền giàu có ? Ai cũng phải ăn nhịn , để dành ; lúc nào cũng phải lo đối phó với ngoại xâm chỉ rình bóp cái cổ họng của Đông Dương trước nhất ; không năm nào không lo bão tố , lụt lội , hạn hán , mất mùa... Nhưng lạ lắm , cô Ba à , tại sao tôi thấy người Bắc lúc nào cũng bình tình , trầm mặc , sẵn sàng " chơi " lại những thử thách của trời trong khi vẫn sống một đời số nội tâm âm phong phú , nhất là người đàn bà Bắc , sao cũng lo gánh vác giang son nhà chồng , cũng lo từng miếng ăn giấc ngủ cho chồng cho con , cũng hai sương một nắng mà có vẻ như không " đầu tắt mặt tối " như người đàn bà ở trong đây ? Ở trong đây , người ta vội quá : người tử tế lo vội vàng để kiếm sống đã đành , ngay các cô tứ thời lấy ngoại kiểu " ngồi lên đống tiền " cũng vội ; các xe hơi chạy vội , cái kèn xe bóp vội , xoa mạt chược cũng vội , và nếu đôi khi có tập uống chén trà Tàu , bắt chước ngâm bài " Hoàng Hạc " cũng cứ vội luôn. |
| Họ làm việc bằng chân tay , bằng trí óc để chống lại thiên nhiên , để duy trì sự sống , để vươn lên mãi , vươn lên mãi , nhưng lúc nào cần nghỉ ngơi , họ biết nghỉ ngơi , khi nào cần phải chắt chiu cái nội tâm họ biết chắt chiu cái nội tâm , khi nào cần phải sống đẹp , sống cho đúng ý nghĩa của sự sống thì họ sống đẹp , sống cho ra sống. |
| Cứ nghĩ rằng người ta ở đời chịu bao nhiêu khổ luỵ , lo bao nhiêu thứ “bà rằn” , trải bao nhiêu nỗi buồn thương vô nghiac , rồi rút cục lại làm nên thiên tứ đỉnh chung , giàu thiên ức vạn tải , buông xuôi hai tay xuống cũng là hết , hết cả , không hơn gì một anh nghèo rớt mùng tơi không có tấc đất cắm dùi , không có cả vợ cả con để chia lo sẻ buồn…thì mình lại càng thấy hưởng được phút nào nhàn nhã , sống được phút nào thong thả với nội tâm mình , tức là được lãi… Cái người đàn ông Bắc Việt lắm khi lạc hậu đến như thế đấy. |
| Cứ nghĩ rằng người ta ở đời chịu bao nhiêu khổ luỵ , lo bao nhiêu thứ “bà rằn” , trải bao nhiêu nỗi buồn thương vô nghiac , rồi rút cục lại làm nên thiên tứ đỉnh chung , giàu thiên ức vạn tải , buông xuôi hai tay xuống cũng là hết , hết cả , không hơn gì một anh nghèo rớt mùng tơi không có tấc đất cắm dùi , không có cả vợ cả con để chia lo sẻ buồn…thì mình lại càng thấy hưởng được phút nào nhàn nhã , sống được phút nào thong thả với nội tâm mình , tức là được lãi… Cái người đàn ông Bắc Việt lắm khi lạc hậu đến như thế đấy. |