Bài quan tâm
| Có lần , tôi nghe thấy lão Ba Ngù che tay lên miệng bảo với dì Tư Béo : " Chà , bộ thằng Tư Mắm có ngải hay sao mà nó chài được con nỡm đẹp quá. |
| Bính càng bồn chồn , sau cùng , không thể nén được , Bính chạy sang , ghé mắt vào cái lỗ bằng đồng xu trên cánh cửa đề lao vừa thở vừa hỏi người lính gác : Thưa ông , Năm... Năm Sài Gòn sắp ra chưa ? Một giọng ồ ồ quát : Của nỡm nào đấy ? Ai biết Năm Sài Gòn , Sáu Hà Nội nào mà hỏi. |
| Thế mà thật lạ lùng chẳng ngờ cái bác Xiến Tóc gai ngạnh , khắc khổ , tư lự , mấy năm chả gặp , bây giờ hoá ra ngây ngô , nhí nhảnh nỡm đời , đi rong chơi dông dài với lũ Ve Sầu và Bướm. |
| Người khán hộ rít lên : Ra vườn? Ra vườn rồi à? Ồ lạ ! Ai cho cái con nỡm ấy ra vườn? Cái con nỡm ấy lại không nhớ lời dặn của quan đốc là phải kiêng gió máy hay saỏ Nói xong , người khán hộ tất tả chạy đi , làm một vòng quanh cả cái khu nhà thương rộng rãi. |
| Thôi đi ! nỡm lắm nữa ! Nghị Hách cười một cách đa dâm mà rằng : Ông... Ông lại... hiếp cho chuyến nữa bây giờ. |