Bài quan tâm
| Còn cái dinh này , nơi bọn quan tham lam ác độc phè phỡn bao đời nay , nơi mà từng cánh cửa , từng viên gạch đều có dính nhơ nhớp , ta phải làm gì nào ? Anh em không dám trả lời hả ? Đừng ngần ngại. |
| Có những đêm trằn trọc vật vã anh ngồi dậy muốn vác xe đạp đến đấm cửa những ngừoi anh em chú bác nhà Châu mà thét vào mặt họ : “Không có những thằng sốt rét , đội bom , đội đạn ở chiến trường hàng chục năm trời , làm sao các người được phè phỡn rong chơi ”gá“ mình vào các cơ quan nhà nước để lấy lương và ăn cắp , để móc ngoặc và ăn đút lót. |
| Này , tôi hỏi : thế từ xưa đến nay có bao giờ ở miền Nam lại có người chết đói chưa ? Mà có bao giờ đã có người chết rét chưa ? Ở Bắc , có những năm mất mùa , vô số người chết đói ; còn rét mà chết , nói đâu xa làm gì , chỉ cách đây vài năm thôi , các báo chẳng đăng bằng tít bự như thế này , rằng “Ở Bắc Việt người ta chết cả đống vì trời ra tai rét quá , không thể nào chịu nổi” ? Thế nhưng mà thôi , nói mấy cũng là thừa , bởi vì từ xưa tới nay ai cũng biết là Bắc Việt nghèo khổ mà Nam Việt thi phè è phỡn. |
| hè phỡn vì Nam Việt là con cưng được trời thương , nhưng “con ghét làm nên” có lẽ cũng là được trời thương cách khác. |
| Có những đêm trằn trọc vật vã anh ngồi dậy muốn vác xe đạp đến đấm cửa những ngừoi anh em chú bác nhà Châu mà thét vào mặt họ : "Không có những thằng sốt rét , đội bom , đội đạn ở chiến trường hàng chục năm trời , làm sao các người được phè phỡn rong chơi "gá" mình vào các cơ quan nhà nước để lấy lương và ăn cắp , để móc ngoặc và ăn đút lót. |