Bài quan tâm
| Trong những ngày tháng đó , Hà Lan đã nhìn thấu đáy lòng tôi như người làng Đo Đo nhìn thấu những viên sỏi phơi mình dưới lòng suối Lá vào những mùa nước cạn. |
| Vẫn những tia nắng nhấp nháy nằm phơi mình trên các mái nhà và các ngọn lá hai bên đường , không đậm hơn , không nhạt đi , vẫn những ngọn gió đến từ phía sau lũy tre xa , thổi ngang mặt đường làm bốc lên những đám bụi mờ , vẫn những con cánh quýt bay ra từ đám lá keo tây , kêu vù vù rồi lại chui vào những nách lá khuất , và trên con đường nứt nẻ , dài đặc , vẫn hai người đạp xe bên nhau từ phố huyện về làng. |
| Thiếu đi những vạt rêu ẩm mềm , những bờ cỏ mát , những tàn cây im lìm bí mật , đêm phơi mình ra suồng sã dưới ánh điện chói lòa. |
| Cỏ ban tặng những vòng hoa đội đầu cô dâu chú rể tí hon , cho tiếng kèn cỏ rộn rã giữa tràng cười khúc khích… Đi qua những ngày cỏ xanh mướt , mới thấy thương lắm những vạt cỏ cháy vàng khô , nằm phơi mình bên vệ đường cô độc. |
| Không nghĩ tới việc sẽ như con cá ươn , phơi mình qua hết loạt dãy quán cho người ta chặc lưỡi cám cảnh , chị chắc nằm luôn trong cát. |