Bài quan tâm
| Các bạn trẻ hơn , Nguyễn Xuân Thâm , Tạ Vũ , Vũ quần phương , Phan Thị Thanh Nhàn... Rồi Nghiêm Đa Văn , Quốc Anh ở khu Bốn ra , Phạm Tiến Duật ở chiến trường về , Thi Hoàng ở Hải Phòng lên... Các bậc đàn anh đến có việc mà cũng là để xem xem lớp trẻ ra sao. |
| Làm sao không luôn luôn nghĩ về nhau được khi hàng ngày gặp gỡ chia sẻ mọi vui buồn , và hiểu nhau từ mọi chuyện nhỏ nhặt trong gia đình đến những dự định ao ước lớn laỏ Tôi nhớ một lần nào đó , Vũ quần phương khái quát : Nổi lên ở Vũ là một cái gì rất đau đớn , thấy cuộc đời cay cực mà vẫn yêu đời và quyết bám lấy cuộc đời thô nhám này. |
| Nếu như những năm ấy , Đỗ Chu hiện ra như một thanh niên vùng quê Kinh Bắc tài hoa , duyên dáng trong cách nói năng , nếu như Triệu Bôn cũng nông dân nhưng lại là thứ nông dân gan lỳ chắc thiệt thì một số bạn bè khác như Bằng Việt , Vũ quần phương , Anh Ngọc... còn nhiều chất của cánh học sinh Hà Nội chỉn chu , sách vở ; riêng Nghiêm Đa Văn thì lại là hiện thân của thứ nhất quỷ nhì ma bạt mạng : tưởng lông bông mà không việc gì không thử làm ; nhố nhăng mà lại rất tình nghĩa ; chẳng chuyên sâu vào cái gì cả nhưng hình như cái gì cũng biết và thường xuyên nhởn nhơ cười cợt ngay trong sự tháo vát của mình. |
| Vũ quần phương có lần nói , đại ý : tìm hiểu về Tô Hoài , là cả một thách thức thú vị. |
| Vũ quần phương bình luận rất hay : Đầu lắc lắc , luôn luôn "đấm nhẹ vào trán kêu đau óc lắm , nhưng năm nào cũng có sách xuất bản". |