Bài quan tâm
| Thung thấy tình thế căng thẳng , vội cười giả lả : Ấy tôi quen miệng làm phật lòng ông , thật có lỗi. |
| Người chị gái thầy tôi luôn luôn phải lùi bước lại , ghé tai bảo chúng tôi : Đừng hờ là cậu , hờ là cha cơ... Nhưng chỉ được vài câu rồi vì quen miệng , anh em tôi lại : Cậu ơi ! Hư hư cậu ơi là cậu ơi !... Bao nhiêu năm tháng , tiếng "cậu" đã bắt đầu cho bao nhiêu câu gọi bỗng chốc thay đổi sao được? Khóc bằng "cậu" lúc đó tôi thấy mới thật là khóc. |