Bài quan tâm
| Ăn đến đâu , mát rời rợi đi đến đấy nhưng đó không phải thứ mát ác nghiệt của thịt bò khô ăn với đu đủ thái nhỏ trộn với lạp chín chương , mà là một thứ mát dịu dàng , thơm tho , bát ngát như hít cả hương thơm của một vườn rau xanh ở thôn quê vào lòng. |
| Cây chuối con thái ra thật mỏng , được ít nào thì cho vào một chậu nước lã có đánh một tí phèn , đặt vào đĩa , trông như những cái đăng ten trắng muốt ; ngổ Canh và kinh giới thì xanh màu ngọc thạch ; rau thơm sẫm hơn , còn tía tô màu tím ánh hồng : tất cả những thứ rau đó không cần phải ngửi cũng đã thấy thơm thơm ngan ngát lên rồi , mà mát , mà mát quá ! Dầm mỗi thứ rau đó vào một ít nước nộm rồi điểm mấy sợi bánh đúc trắng ngà , và một miếng , anh sẽ thấy là ta và vào miệng tất cả hương vị của những thửa vườn rau xanh ngắt nơi thôn ổ đìu hiu. |
| Ấy chính là vì trong khi ta ngồi nhìn người bán hàng gắp rau xanh ong óng để xen vào những lá bún trắng tinh thì mùi thơm của chả nướng đã cám dỗ khứu giác của ta mất rồi ! Cái mùi quái lạ thay , nó tỏa ra trong không khí sao mà bay đi xa đến thế ! Ngồi ở trong nhà giữa phố , ta có thể ngửi thấy mùi thơm những gắp chả của hàng bún đỗ ở cuối phố nó bay đến nịnh nọt và khiêu khích những vị dịch tuyến của ta. |
| Để vua biết đến làng và cũng tỏ lòng tôn kính , dân Kim Liên tiến vua ăn thử , ngài khen ngon và từ đó cứ đến mùa hè , mưa xuống rau xanh tốt , nhà nào cũng làm rau tiến vua. |
| Chiều nay , Liễu đang hái rau bên giậu , búp tay trắng hồng bên ngọn rau xanh mướt. |