Bài quan tâm
| nhé. Từ khi vào đất Hà Tĩnh , bọn ình rất ức vì máy bay địch chúng nó bay rất thấp , chậm rề rề và nghiêng ngó hết sức láo xược Cứ từng tốp 2 chiếc lượn lên lượn xuống quanh những chóp núi màu xanh lục phì khói đen ở sau và ngạo nghễ nhòm ngó |
| Nó chạy rề rề bên cạnh. |
| Cậu Năm vỗ vào thân cây , tiếng nói thất thanh , kêu rằng cậu không đợi được lâu hơn nữa – trong người cậu thấy rề rề mầm bệnh sốt rét rừng và nếu hôm nay cô Dó còn lánh mặt nữa , thì phải phá nhà cô nghĩa là chém cây cổ thụ mà "còn tình chi nữa là thù đấy thôi" rồi cậu xuôi luôn về Kinh đây này cho mà biết. |
| Chị cố bán thật rề rà để nhìn anh lâu nữa , coi bữa nay chắc anh đi vác lúa đằng nhà máy chà gạo , trên tóc còn vương trấu. |
| Nghĩ được thế , tôi liền tống cổ bọn Bướm , bọn Ve Sầu lười biếng lại hay kêu ca phàn nàn và cả mấy gã Sên rề rà chuyên ăn bám , tôi cũng đuổi nốt và bảo họ rằng từ nay đi kiếm lấy mà ăn chứ cái thân ăn nhờ ở cậy là xấu xa nhất trên đời. |