Bài quan tâm
| Canh đã thâu , trống lầu giục thúc Không đành cách bức Trăm điều uất ức , nói chẳng hết lời Đôi ta chưa thoả dạ , trách ông Trời vội bình minh Chẳng chi đâu gấp Em đừng ôm ấp chứa chấp cái khối sầu Đạo vợ chồng là đạo dài lâu Bữa ngày chi đó sao nỡ trách Trời cao dứt tình ? Canh hãy còn khuya , đường về thăm thẳm Đôi ta xứng đôi như kép gặp đào Hát chơi giải muộn , lẽ nào làm ngơ. |
| Trách em sao nỡ , hỡi bạn lòng ơi. |
| Ừ , đúng đấy , thành phố đang hát bên bờ kia... Mình bỗng nhớ câu hò của người con trai buồn man mác và tủi tủi , câu hò trả lời người con gái mênh mông trên dòng vừa trong vừa mát : "Trách em sao nỡ hỡi bạn lòng ơi. |
| Lại nói : "Ông sắp làm nên đại quý nên tôi đùa ông , sao nỡ làm tôi khốn quẫn quá thế ! Há không biết việc ông Ôn Kiệu đốt sừng tê ử" Lượng nghĩ ra , bèn lấy nước rửa sạch chữ hoa , "cái quỷ ấy cảm tạ mà đi" (Viên cơ). |
| Mọi người muốn giết đi , Xương Văn nói : "Bình Vương đối với ta có ơn , sao nỡ giết". |