Bài quan tâm
| au hết , tôi xin hỏi ông một điều nữa : Bây giờ Mai ở đâu ? Bạch Hải đáp : Tôi chỉ biết bây giờ... bà ấy ở với em làm giáo học , nhưng không rõ ở đâu. |
| Nhìn lại một lần nữa cái thùng giặt đầy quần áo sạch sẽ họ làm trong một xưởng xe tay bọn thợ con gái ra đến cửa sau hết mọi người. |
| Lúc đấy tôi chỉ muốn hét lên thật to để hắn thấy xấu hổ , lần sau hết dám sàm sỡ đàn bà con gái. |
| Và sau hết nhà thơ kêu gọi mọi người không tự mê hoặc mình bằng quá khứ mà hãy hướng về cuộc sống trước mắt : Quá khứ đáng yêu quá khứ đáng tôn thờ Nhưng không phải là điều em ao ước Có điều trong lúc tỉnh táo như vậy tác giả vẫn để chen vào hai câu thơ nói về mình một cách ảo tưởng : Em biết quên những chuyện đáng quên Và biết nhớ những điều em phải nhớ Khi nghe tôi biện luận : "Người mà làm chủ được hoàn toàn tình cảm của mình như vậy thì chỉ còn là cái máy" , nhà thơ chỉ cười xoà , song tôi biết trong thâm tâm chị hiểu "rằng quen mất nết đi rồi" , làm sao mà vượt lên khỏi cái chương trình mà thời đại đã đặt vào mình cho được. |
| Và trong mọi việc lại thấy hiện ra một Tô Hoài lõi đời , sành sỏi , con ruồi bay qua không lọt khỏi mắt ! Những chuyến giang hồ vặt không một đồng xu dính túi ; cái miên man cuốn hút khi dông dài giữa đám cầm bút nhà nghề , những chuyến viễn du , mãi tận Huế , tận Sài Gòn , Dầu Tiếng , cái tự nhiên không dễ có khi một mình về công tác tại một bản Mèo thấp thoáng giữa triền núi cao... bao nhiêu từng trải , như còn in dấu vào cách sống , cách chuyện trò của Tô Hoài hôm nay , bên cạnh cái nhũn nhặn lảng tránh , con người ấy thật cũng đã nhiều phen phải dàn mặt , phải chịu trận , nói chung là phải đối chọi với đời và nếu như có lúc phải đầu hàng thì đó cũng là bước đường cùng , rồi , nín nhịn chẳng qua để tồn tại , và sau hết , để được viết. |