Bài quan tâm
| Đem cộng con số này với bao nhiêu người Việt Nam đã chết vì bom của “đồng minh” đến “giải phóng” chúng ta khỏi ách của " phát xít” Nhật , bao nhiêu người chết đói năm 1945 , bao nhiêu người chết vì bệnh tật , súng đạn của Pháp đến “cứu” ta ra khỏi “nanh vuốt” của **** , rồi lại bao nhiêu người chết vì “chống Cộng” , bao nhiêu người chết vì bom Mỹ , súng Mỹ ở ngay tại miền Nam , bao nhiêu người bị đột kích , pháo kích , truy kích , xung kích , oanh kích công kích , xạ kích , phục kích… ờ , nhiều quá sức là nhiều , thế thì những oan hồn cứ kéo nhau đi hằng hà sa số , trường kỳ bất tạn cũng không có gì lại hết. |
| Bỏ một buổi rủ chúng nó đi chơi và dặn dò : "Các chú để súng đạn trong balô , đừng đụng gì đến nó nổ"... Thế là ổn. |
| Tôi sẽ cùng Tới , Trọng bắn kiềm cho anh em lấy súng đạn , anh em đồng ý không? Hai Thép gật gù tán thành ý kiến Ngạn. |
| Mà không nhượng bộ sao được , họ bất kể súng đạn , cứ rần rần , rần rần !... Lúc đó , tụi tao mà bắn thì thế nào họ cũng có chết , nhưng tụi tao không bắn... Tên lính ngừng nói. |
| Lát sau mới nghe tiếng sột soạn trong bụi cây vệ đường : Tôi đây nè Cái bóng to béo của thím ở trong bụi bước ra , thì thào hỏi : Anh em tới đủ hết chưả Đủ Đưa súng đạn hết đây cho tôi ! Bốn người lính cởi súng đạn , run run cầm giao cho thím Ba. |