Bài quan tâm
| Chàng nghiến răng , nắm tay giơ lên trước mặt vợ : Mợ phải biết , nếu tôi không tàn tật... Nhưng dáng dấp hùng hổ của Khương chỉ làm cho Liên cười nhạt : Cậu không phải doạ. |
| Anh tự hỏi : nếu trong hai chúng ta mà một kẻ từ trần trước hay bị một đời tàn tật thì người kia sẽ ra sao ? Liên xua tay mắng yêu : Mình chỉ nói gở ! Em thì không bao giờ nghĩ tới những điều ghê gớm như anh. |
| Cho dẫu có đùa , nhưng ai lại đùa thế bao giờ ! Ai lại nhẫn tâm đùa với người tàn tật như thế bao giờ ! Nghe Liên nói , Minh vui mừng vì thấy vợ mình lành , tốt bụng. |
| Chàng ứa nước mắt nói : Vậy anh cũng đáng thương phải không em ? Liên biết mình lỡ lời vội nói chữa : Chỉ dại dột ! Em nói là nói người tàn tật kia chứ. |
| Chứ còn mình thì sao lại gọi là tàn tật được ? Mình chỉ bị đau mắt thôi , ít bữa rồi lại khỏi. |