Bài quan tâm
| Càng gần Bắc Ninh , xứ sở của dân ca , phong cảnh càng êm dịu , càng quen thuộc và mênh mông như bài quan họ "Trên rừng 36 thứ chim"… Dẫu rằng đất này vừa bị lụt , đồng còn nâu bạc , cỏ cũng úa vàng , và người làm đồng thì thưa thớt , rơm rạ còn mắc đầy trên dây điện và bốn bề có mùi cá tanh tanh... Nhưng vùng quê vẫn đậm đà phong vị dân tộc ở tà áo , nét cười , dáng tất tưởi ; Ở bầu trời xanh màu Tổ quốc và dãy xoan , lốm đốm chùm hoa đỏ , nhất là luỹ tre le te , lúc lắc , rì rào , tâm hồn của nông thôn Việt Nam... Xã trú quân là Đại Xuân , thôn Xuân Hoà Quế Võ. |
| Hố bom đen kịt , gỗ ngổn ngang , đất đá tơi bời – Có mùi tanh tanh và khét lẹt. |
| Ăn như thế , không mất cái vị rươi ngòn ngọt lại phảng phất tanh tanh ; mà có khi đang ăn sực nghĩ rằng mình đang được dùng một của trái mùa , ta sướng rợn lên như được đặc hưởng ân tình với một người đẹp ở một nơi u tịch , không ai hay biết. |
| Căn nhà tự nhiên lặng lẽ đến kỳ lạ , nghe tiếng thằng Bầu thở ngỡ ngàng , nghe cả tiếng ơ cá kho sôi tăm tăm trên bếp , tôi ngửi thấy đâu đây mùi bông súng Đà Lạt thơm dịu , ngọt thanh pha cái mùi tanh tanh của bùn dưới đáy ao. |
| Mơ chăng? Con đàn bà quằn quẹo tách từ trong tượng ra hân hoan đón mình vào cõi chết giá lạnh chăng? Không… Anh hét lên và ngay liền đó thấy một búng nước tanh tanh mằn mặn trán lên cổ họng. |