Bài quan tâm
| áo nàng ướt , lại thêm gió quạt , nên nàng thấy một thứ mát dịu dàng thấm thía cả thân thể , làm da thịt nàng đê mê , như khi ta lẹ làng đưa tay trên tấm nhung. |
| Con người bị áp bức ấy , lúc sống đã ưỡn ngực mình ra cho anh em bạn tù cùng khổ thích vào da thịt những chữ xanh để nêu lên một phương châm sống : “Thà chịu chết quyết không chịu nhục giờ đây đã nằm xuôi tay trên bãi cỏ , nhưng đôi mắt hãy còn chưa chịu khép lại” Tía nuôi tôi nhìn vào mặt cái xác , khấn to , như gọi hồn người chết về chứng chiếu lời mình. |
| À , ra là Vương Chiêu Quân đi cống Hồ , có Lưu Văn Long hộ vệ , và cứ đến mỗi chặng đường , Chiêu Quân lại khóc bằng mười đầu ngón tay trên cây đàn tì rồi tức cảnh làm thơ để Lưu Văn Long hoạ lại , nói lên nỗi lòng thương Hán oán Phiên. |
| Mình ạ ! Kẻ hớt tay trên mình gớm thật ! Năm Sài Gòn cười gằn nối nhời Bính : Vậy phải sỉa cho nó vài nhát nếu biết nó là ai !... Tám Bính vội dịu ngay giọng : Ấy chết , tôi van mình. |
| Bà mợ chạy ra ngăn nàng , với một ngón tay trên môi. |